Chuối khô khèo quê ngoại

Gần cuối năm đứa em gái út đang định cư ở bang Missouri Hoa Kỳ về thăm nhà. Trong hành lý của nó lỉnh kỉnh bánh tây, kẹo chocolate làm quà cho mấy đứa cháu nhỏ ở quê. Vậy mà đêm đầu tiên ở nhà nó thủ thỉ với mẹ: “Má làm cho con một mẻ chuối khô khèo đem về Mỹ để ăn từ từ. Ở bển mấy ngày tết nhớ món này muốn chết”.

Khèo chuối bằng đường thùng mà muốn miếng chuối khô quánh lại vẫn mềm mại thì phải xé nhỏ trái khóm ra từng sợi trộn vào

Hồi xưa cứ vào độ những cơn gió chướng lành lạnh tràn về, hàng so đũa trổ trắng bông ngoài đồng là mẹ tôi ra sau vườn lựa những buồng chuối xiêm đen no tròn, giú chín, sau đó ép từng trái chuối chín vàng phơi khô. Chờ chuối vừa khô “dốt dốt” là anh em tôi rình rình nhón từng trái cuộn lại như cái bánh tráng ướt nhâm nhi, ngon không thể tả. Khi chuối khô, má tôi cho vào keo thuỷ tinh đậy kín cất vào tủ. Mãi đến chiều 30 tháng chạp sau khi cúng kiến rước ông bà, có thời gian rảnh rỗi má mới mang chuối khô ra xắt thành sợi nhuyễn để làm món chuối khèo cúng giao thừa, làm món kẹo chuối đãi khách trong những ngày tết.

Bắc bếp lửa ngoài sân má tôi cho chuối khô vào chiếc chảo lớn xào chung với gừng xắt sợi nhỏ, dừa rám vỏ nạo nhuyễn và đường thùng của các lò đường thủ công sản xuất nấu chảy, cứ một ký chuối khô trộn với một ký đường. Má tôi nói khèo chuối bằng đường thùng mà muốn miếng chuối khô quánh lại vẫn mềm mại chứ không cứng do bị “lại đường” thì phải xé nhỏ trái khóm ra từng sợi trộn vào, nếu không có khóm thì vắt một nửa trái chanh vào là được. “Bí quyết gia truyền” này do bà ngoại truyền lại cho má.

Đốt lửa lớn, đảo đều tay liên tục chừng một giờ đồng hồ thì mẻ chuối khèo bắt đầu đặc quánh, ngả màu vàng sậm và thơm lừng. Khi mẻ chuối đã đủ độ quánh, má tôi trải ra một chiếc mâm lớn đã chuẩn bị sẵn với những ngọn lá chuối tươi thoa dầu dừa trên đó rải đều một lớp đậu phộng rang, mè trắng rang vàng bỏ vỏ, nén chặt. Chờ đến khi mẻ chuối nguội và cứng lại má tôi mới dùng dao bén xắt ra từng miếng hình quân cờ vừa ăn, trộn thêm một lớp mè rang và bỏ vô keo đậy kín.

Thời bao cấp khốn khó, ngày tết bàn trà, dĩa bánh cúng gia tiên của mỗi gia đình chỉ có lèo tèo vài miếng kẹo “thèo lèo cứt chuột” mua theo tiêu chuẩn nên hầu như nhà nào cũng làm thêm mứt gừng, mứt dừa đãi khách. Riêng nhà tôi và nhà ngoại thì món chuối khô khèo là “đặc sản số một” mời khách, ai cũng tấm tắc khen ngon. Cho đến giờ này tôi vẫn không thể quên được vị ngọt đậm đà của chuối khô, đường thùng, vị béo của dừa, đậu phộng, mè rang và hương thơm cay nồng của gừng già. Chính những sợi gừng trong món chuối khô khèo đã giúp những người thưởng thức sản vật quê mùa này ấm bụng trong ba ngày tết ngán ngẩm thịt mỡ, dưa hành và nhiều món khó tiêu khác.

Mấy năm gần đây, chỉ khi nào con cháu yêu cầu, má tôi mới trổ tài làm món đặc sản chuối khô khèo. Năm nay vì cô út Việt kiều nên mới đầu tháng 11 âm lịch má tôi đã lọ mọ phơi chuối, đào gừng, rang mè, đậu phộng. Vẫn bắc bếp lửa ngoài sân, vừa khèo chuối mẹ tôi vừa nói như phân trần: “Bây giờ bánh kẹo ê hề nên con cái tụi bây đâu có thèm ngó ngàng tới món chuối khô khèo quê ngoại. Chỉ có Út Minh đi xa nên nó nhớ món này, má ráng làm để nó mang qua Mỹ ăn tết cho đỡ nhớ quê”. 

Hùng Anh

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: