Bầu trời trong bát canh chua

Nhà ở cạnh sông, mùa hè cũng như mùa đông, gió đều mang mùi ngan ngát. Những mùa nước lên, nhìn dòng sông đầy ăm ắp, mẹ dặn: “Cấm bén mảng ra bờ sông!”. Vậy mà không hiểu trông em thế nào, lại để em trai rơi xuống đó, uống đầy một bụng nước sông, rồi không biết bằng cách nào, tự ngoi lên bờ đi về nhà. Nhìn thằng bé lạnh run cầm cập, ướt lướt thướt từ đầu tới chân, chỉ nghĩ đến lúc mẹ đi làm về sẽ nói gì để mẹ bớt giận. Em trai chưa biết đến nỗi sợ, nó nhìn thấy một bầu trời ở dưới đáy sông.

Mùa nước cạn. Dòng sông bỗng vơi đi một nửa. Đứng ở trên bờ nhìn xuống, thấy bọn trẻ con ngụp lặn bé xíu như một bầy vịt con. Bầy vịt con đang ríu rít gọi nhau nhặt trai, mò hến. Nhà ở cạnh sông nhưng vẫn không biết bơi. Vì vừa từ thành phố chuyển về nên vẫn sợ chân mà dính bùn thì về mẹ sẽ mắng. Chỉ men theo bờ sông cạn nhặt những con trai, con hến nhỏ bị dạt vào bờ. Chỉ cho em trai thấy bầu trời dưới đáy sông chính là bầu trời phía trên đầu! Thằng bé sáu tuổi lại chỉ cho xem bầu trời nhỏ xíu bên trong những chiếc vỏ hến. Khi lũ trẻ hớn hở bê những rổ trai, rổ hến về nhà, bỗng có một đứa chạy đến trút cho một nửa. Thế là thân nhau từ đó. Buổi chiều, ngồi giúp mẹ nhặt hến nấu canh, lòng cứ nghĩ đến cậu bạn hàng xóm đã trút cho nửa rổ hến, rồi khi nhặt chiếc vỏ hến lên xem, cũng nhìn thấy bầu trời trong đó!

Cho đến bây giờ, mỗi khi ăn món canh hến nấu chua, lòng lại nhớ đến cậu bạn thuở thiếu thời, nhớ dòng sông Nhuệ và những bát canh hến chua của mẹ. Vẫn đủ cả mọi thứ gia vị: mắm, muối, ớt tươi, mẻ, me hoặc khế chua, quả dọc…, vẫn thơm dậy mùi hành, răm, thì là… Nhưng vẫn không phải là canh hến chua của ngày trước. Ừ, phải thôi, tìm đâu thấy cái hương vị ngan ngát của dòng sông đọng trong những giọt nước đang lăn tròn, nhỏ giọt trên khuôn mặt và mái tóc ướt sũng của cậu bạn nhỏ vừa trồi lên từ mặt sông loang loáng? Tìm đâu thấy cái vị ngọt dịu của nụ cười trên môi cậu ấy mỗi khi nghiêng rổ trút những con hến xinh xinh? Tìm đâu thấy cái vị san sẻ nồng ấm trong tình bạn thơ ấu? Và bầu trời trong những chiếc vỏ hến, bầu trời trong bát canh chua, tìm đâu thấy cái sóng sánh mây trời của nó…?

Ngày chia tay dòng Nhuệ giang để theo cha mẹ về lại thành phố, cậu bạn cùng ra đứng nhìn dòng sông trôi. Ngày xưa đó, có lẽ còn quá non nớt để hiểu thấu được lẽ đời hợp tan, ly biệt, quá thơ ngây để có thể chú ý lắng nghe được âm thanh của những cảm xúc rất lạ lùng! Chỉ biết có một điều rất rõ ràng và giản dị: sẽ không bao giờ còn được ra sông nhặt trai, mò hến với bạn bè nữa. Chỉ đến bây giờ, khi tình cờ tìm thấy những bức tranh mà cậu bạn vẽ tặng, với dòng sông, bầu trời, những ngôi nhà và dòng chữ nguệch ngoạc bên dưới: “Vì sao lại sinh ra chốn này, niềm vui hay nỗi buồn?”, nhắm mắt lại cố lắng nghe những âm thanh của ký ức vọng về, lòng chợt hiểu ra rằng: có một dòng sông tuổi thơ đã trôi qua cuộc đời! Và tất cả những gì nó để lại là hương vị của bát canh hến chua nấu bằng niềm vui con trẻ và nỗi nhọc nhằn của mẹ! Trong hương vị của bát canh hến chua ngày trước, có chen lẫn nỗi hoài nhớ và những ký ức xa xôi, có bóng hình của những buổi chiều hoàng hôn nhạt nhoà, hoang vắng, có âm sắc của tiếng cười trẻ thơ hồn nhiên, lanh lảnh, có vị ngọt của những con hến được vớt lên từ bầu trời dưới đáy dòng sông… Và rồi chính cái hương vị riêng biệt ấy lại được cất giữ thật sâu trong hoài niệm và trở thành một thứ hương vị không thể thiếu, làm cho cuộc đời ngọt ngào thêm!

Lưu Hương – ảnh Trần Việt Đức – Phan Quang

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: