Bữa cơm hến

Cho tới bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày cả gia đình tôi thay vì đi kinh tế mới như bao người lại khăn gói từ Sài Gòn hồi hương về quê ngoại, một vùng quê nghèo ven sông Tiền. Những ngày lạ lẫm, bỡ ngỡ rồi cũng qua, đám trẻ nít học trò dần dần biết cầm gàu tưới rẫy, vác cần câu cắm lội bùn kiếm miếng ăn. Nhưng ở cái thời khốn khó, khi mà con cá con tôm đều mang ra chợ để chắt chiu từng đồng mua gạo thì những món nhà quê luôn hiện diện trong bữa cơm đạm bạc hàng ngày.

Trong những sản vật ĐBSCL ban tặng con người, có một thứ hết sức bình dị: con hến. Loài nhuyễn thể “nhà quê” này có mặt ở khắp các sông rạch của vùng châu thổ phì nhiêu, lặng lẽ vùi sâu trong bùn nhưng từ lâu đã là một món ngon của những người dân quê chơn chất. Tôi nhớ những ngày ấy, khi nước ròng là mấy anh chị em tôi mỗi người một chiếc rổ tre, cái thau nhựa nhảy ùm xuống con rạch trước nhà để cào hến (có nơi còn gọi là đãi hến). Những chiếc rổ tre được nhấn sâu xuống bùn, sau đó lấy cả khối bùn lên, xoay rổ trong nước cho đến lúc tan hết bùn, những con hến nhỏ nhắn hiện ra lấp lánh dưới ánh mặt trời. Chúng tôi mang hến về, mẹ tôi rửa lại cho sạch, sau đó bà bắc nồi nước thật to, dùng lá dừa khô chụm cho lửa cháy đùng đùng rồi đổ hến vào từng đợt, bắt đầu vớt hến. Khi nước sôi sùng sục, ruột hến rời khỏi vỏ nổi lên, mẹ tôi dùng một chiếc rổ tre nhặt mắt vớt lấy những con hến trắng phau, mập tròn. Trong khi đó đám chúng tôi ngồi vây quanh bếp lửa cho đỡ lạnh và  liên tục nhón lấy những con hến mập mạp, nóng hổi, ngọt lừ cho vào miệng nhai nhóp nhép trong ánh nhìn cảm thương của mẹ. Vớt hến xong, mẹ tôi để cho ráo nước rồi ướp vào chút đường tán, tí bột ngọt, nắm muối hột và vài muỗng nước muối pha màu có mùi thoang thoảng của nước mắm. Bắc chiếc chảo gang lên bếp, mẹ tôi cho vào vài muỗng dầu dừa, phi tỏi thật thơm rồi đổ hến vào xào. Lúc chảo hến xào bắt đầu sền sệt thì mẹ nhổ mấy bụi hành lá sau nhà, rửa sạch cắt khúc cho vào. Mùi thơm của dầu dừa, của hành lá hoà quyện với cái mùi ngọt lịm của hến lan khắp mái lá khiến chúng tôi không tài nào nhịn được, mạnh đứa nào đứa nấy lấy tô bới cơm, xúc thêm vài muỗng hến xào rải lên rồi chia nhau mỗi đứa trấn giữ một góc nhà, quên mời mẹ và quên luôn nồi canh rau nấu bằng nước hến luộc vừa chín tới. Có những ngày mưa dầm rả rích, mẹ tôi lại cặm cụi xay bột, vớt hến và bắc chảo đổ bánh xèo. Món bánh xèo nhân hến ăn với những cọng rau vườn mới hái, chấm nước tương chanh ớt hết sức đơn sơ quê mùa nhưng lúc nào cũng làm chúng tôi no cành hông.

Cả một thời gian dài, dòng sông, chiếc rổ tre và chảo hến xào hành của mẹ đã nuôi anh chị em chúng tôi lớn khôn, nên người. Những ngày đi học xa nhà, mỗi khi nghỉ hè về quê, tôi lại làm bạn với dòng sông, chiếc rổ tre, những con hến mập tròn và chảo hến xào hành ngọt lịm của mẹ vẫn là món khoái khẩu của tôi.

Hùng Anh

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: