Hoàng hôn trên phá Tam Giang

Lần này trở lại, tôi đã có thêm một cảm giác mới với Huế, không hề định trước, tôi đến Tam Giang, nghe mùi gió biển mằn mặn, ngồi trên thuyền phóng tầm mắt ra mãi xa chỉ thấy hoàng hôn lặn dần trên phá

4 giờ chiều từ Huế, tôi ngồi sau lưng người bạn trên chiếc xe gắn máy cọc cạch mới thuê, theo đường Huỳnh Thúc Kháng ra phố cổ Bao Vinh. Đi qua một đoạn phố cổ toen hoen phía bắc thành Huế này, tôi lại nhớ “gánh bún bò chị Niệm” của mạ chú bé Mừng trong Tuổi thơ dữ dội, nhớ những chi tiết về cái xóm ngoại ô nghèo khổ đó, nhớ cả những lúc còn bé khóc sướt mướt mỗi khi đọc truyện này… Từ Bao Vinh, rẽ trái đi chừng chục cây số về thị trấn Sịa là chúng tôi ra tới bến đò Vĩnh Tu.

Theo những người dân ở đây, chúng tôi cũng chất xe máy lên thuyền, ngồi trên thành giữa hàng đống đồ đạc, xe cộ. Thuyền nổ máy và lao ra giữa phá. Gió thốc lồng lộng vào mặt. Mùi tanh nồng, vị mằn mặn lờ lợ của nước phả vào giữa mặt.

Qua đến bờ bên kia đã chừng 5 giờ. Hoàng hôn ở vùng đầm phá ven biển này chừng như kéo dài hơn ở những nơi khác. 5 giờ, trời hãy còn rất sáng. Chúng tôi vứt xe máy trên bờ ruộng, lội nước đi thăm thú. Chiều xuống, mọi lối đi ra phá đều vắng hoe, không có ai để hỏi thăm đường. Đi loăng quăng một lúc thì chúng tôi nhìn thấy một  ngư dân đội nón đang ngồi vá lưới. Hỏi thì bác bảo giờ này không còn thuyền để đi thăm phá nữa đâu. Ngồi uống trà nói chuyện với bác một hồi, bác chủ động lấy chiếc ghe nhỏ chở chúng tôi đi thăm phá. Chiều muộn, ghe nhỏ, bác lái đò lại già, chúng tôi đi gần gần không dám ra xa. Hoàng hôn xuống đỏ lịm cả một góc trời. Những con chim bói cá lông xanh ở đâu thỉnh thoảng chúi xuống đớp mồi. Chúng tôi ngồi trên ghe trôi mơn man trên khắp khu đầm phá. Mặt trời đậu trên những cột tre, tiếng người đi đánh cá về gọi nhau râm ran râm ran…

Bác lái nói ở lại phá đêm nay đi, sáng mai dậy sớm ghe cá về tha hồ ăn mực, tôm đất, tôm bạc, cá chình, cá lệt… tươi roi rói. Người ta bảo, khắp vùng biển nước Nam này, không có nơi nào cá ngon và thơm như cá ở  Tam Giang… Thế mà, vì không có thời gian, chúng tôi đành phải quay lại Huế và hẹn một ngày quay lại phá Tam Giang, để ngủ đêm trên phá, nghe mùi gió biển mơn man chạm vào cơ thể, để đi theo ghe đánh cá trên khắp vùng đầm phá rộng lớn, để nếm vị hải sản tươi giòn của vùng đất hiền hoà này…

Bài và ảnh Kiều Đỗ Anh

Phá Tam Giang là một phá nằm trong hệ đầm phá Tam Giang – Cầu Hai. Diện tích phá Tam Giang khoảng 52km², trải dài khoảng 24km theo hướng tây tây bắc – đông đông nam từ cửa sông Ô Lâu đến cửa sông Hương, thuộc địa phận ba huyện Phong Điền, Quảng Điền, Hương Trà tỉnh Thừa Thiên – Huế. Phá Tam Giang chiếm khoảng 11% diện tích đầm phá ven bờ của Việt Nam

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: