Phiá sau khoảng lặng yêu thương

Lọt thỏm trong con đường huyên náo, ồn ào suốt ngày chỉ có khói xe với bụi đường, sự có mặt của cà phê “Lặng!” (173 Trần Huy Liệu) như một nốt trầm ngắn ngủi trong bản nhạc sôi động. Người ta đến đây để trải lòng, để “lắng nghe im lặng của đời mình”, và sẻ chia im lặng của đời người…

Điểm hẹn của sự sẻ chia

Dường như ai cũng “lặng” khi bước vào “Lặng!”

Phục vụ mở cửa không một tiếng chào ngoài cái cúi đầu khẽ khàng với ánh mắt biết cười. Gọi nước cũng chỉ viết ra giấy, hoặc chỉ tay ngay vào tên thức uống. Những vị khách nói chuyện như thầm thì. Những bản hoà tấu êm như ru. Những bản tình ca Trịnh đẹp, lắng đọng và da diết. Một bạn trẻ gật gù: “Đúng là lặng thiệt. Lặng 100%. Lâu lắm rồi mới tìm được cho riêng mình một góc lặng “đậm đặc” như thế”. Linh hồn của nét lặng thâm trầm, độc đáo này chính là những phục vụ trẻ khiếm thính. Đồng phục gọn gàng, nhã nhặn; phong thái lịch sự, tự tin cùng phong cách phục vụ khá “pro”, từ chỗ đến vì tò mò, không ít khách đã trở thành những bạn hàng thân thuộc của quán bởi lẽ họ tìm thấy một triết lý sống đẹp lặng lẽ ở nơi này.

Quỳnh Dao, một khách quen của Lặng! nói:”Mình thích nhất là những bức tranh cảm động treo khắp tường. Mình đã có thể hiểu sâu hơn cuộc sống và những tâm tư, khát vọng của các bạn kém may mắn. Để sống tốt hơn”.

Và không biết tự bao giờ Lặng! đã trở thành nơi tập kết của rất nhiều nhóm tình nguyện. Như lời anh Tùng, một thành viên 81 Saigon: “Bàn về kế hoạch giúp đỡ bệnh nhân HIV giai đoạn cuối, hay mở lớp dạy nghề cho trẻ lang thang thì còn nơi đâu thích hợp hơn Lặng!. Chính tại nơi đây, các tình nguyện viên tìm thấy sự đồng cảm với nhau dễ dàng nhất”.

Thật không nơi đâu tìm thấy sự giao lưu giữa khách và phục vụ thân mật như Lặng!. Họ quyết học bằng được những chữ cái đơn giản để giao tiếp bằng tay với người phục vụ. Anh Khang, quản lý quán cho hay: “Lúc đầu in cuốn sổ thủ ngữ không chắc sẽ có nhiều người quan tâm. Không ngờ dần dần nó đã trở thành “đặc sản” không thể thiếu của quán”. Nhiều bạn trẻ ngồi hàng giờ ở quán để cùng nhau học thủ ngữ, và lâu lâu lại nhờ “thầy” Toàn đến thỉnh giáo vài “chiêu”.

Trái tim hàn gắn trái tim

Sẽ rất thiếu nếu nhắc đến Lặng! mà “lỡ” quên ba cô chủ quán. Từ mười năm trước, ba cô bạn thân đã nuôi trong mình ý tưởng mở một quán cà phê để tạo việc làm cho người khuyết tật. Anh Hoàng – người quản lý quán cho hay: “Do có một số bạn bè cũng bị khuyết tật nên chúng tôi thấu hiểu những thiệt thòi mà họ phải gánh chịu vì sự bất công của xã hội. Nói là mỗi doanh nghiệp phải tiếp nhận 4% lao động là người khuyết tật nhưng thực tế con số đó được bao nhiêu? Họ cần có một việc làm để chứng tỏ mình không phải là một gánh nặng cho gia đình và xã hội”. Anh nói lúc đầu cứ nghĩ đơn giản là mình đi mời các bạn tới làm là xong, không ngờ mọi việc chẳng dễ dàng chút nào. Trái với cảm giác vui mừng khôn xiết của các bạn trẻ là sự phản đối kịch liệt của gia đình. Từ lâu trong suy nghĩ của các bậc phụ huynh con họ là đồ bỏ đi, chẳng có ích gì nữa rồi, “cho chúng ra hoà nhập với cộng đồng càng khiến chúng bị tổn thương mà thôi.” Nhưng thử hỏi cha mẹ có thể nuôi con suốt đời? Khi họ mất đi ai sẽ tiếp tục nuôi các em? Bộ ba và một số người bạn quyết đấu tranh đến cùng vì tương lai của các em sau này. Anh ngậm ngùi: “Có em đã bị gia đình đánh đập rất dữ dội khi em nhất quyết đòi đi làm. Anh còn nhớ như in dòng chữ mà em viết để lại cho bố mẹ: “Con đã 18 tuổi. Con có quyền làm việc”. Đọc mà rơi nước mắt!”.

Tròn hai tháng sau ngày ra đời, Lặng! đã tạo được dấu ấn nhất định trong lòng nhiều người. Điều đó chứng tỏ trái tim của ba cô chủ quán trẻ đã đi đúng hướng. “Khách đến quán đủ mọi lứa tuổi, đủ mọi tầng lớp – anh Hoàng cho biết – những người hợp gu với quán lui tới rất thường xuyên”. Anh có thể kể vanh vách giờ khách đến quán. Thường tầm sáu giờ sáng là giờ đàn ông có tuổi đi một mình đến quán để đón ngày mới trong tách cà phê đắng. Hay họ “đang lắng nghe im lặng đời mình” như thông điệp mà các cô chủ quán muốn gửi gắm qua ca khúc Tôi đang lắng nghe của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Những công chức trẻ còn nguyên sơmi cravat, với chiếc laptop trên tay thường đến góc lặng quen thuộc của mình ngay sau giờ tan tầm để “hạ nhiệt” sau một ngày lao động mệt mỏi. Người lớn đến để lắng nghe im lặng đời mình. Người trẻ đến để học cách yêu thương, và lắng nghe im lặng đời người, để hiểu và đồng cảm với những số phận con người với nhau.

Trước câu hỏi: “Các anh chị có ý định mở rộng quán để tạo thêm nhiều việc làm cho các bạn trẻ khiếm thính không?”, anh Hoàng trầm ngâm: “Giá mà có việc làm cho 100 bạn mà vẫn không đánh mất nét lặn đặc trưng của quán thì hay nhỉ?”. Chợt hiểu xã hội còn cần thêm rất nhiều nét Lặng! như thế này nữa…

Yên Thảo

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: