“Công nghệ” làm mứt

Khoảng một tháng trước Tết Nguyên đán là thời điểm làng nghề làm mứt truyền thống Xuân Đỉnh nhộn nhịp nhất trong năm. Thế nhưng, những ngày này, ai đi qua đây đều không khỏi hãi hùng khi chứng kiến công nghệ làm mứt của một số hộ dân địa phương.

Dù trời lất phất mưa, nhưng con đường Xuân La (dẫn vào làng Xuân Đỉnh) với vỉa hè rộng đến hơn 2m phủ kín bí đao đã cắt thành từng miếng nhỏ sau khi được trải một lớp nilon mỏng ngay bên cạnh những đống đất hay vật liệu xây dựng, vài chú chó chạy lung tung mặc cho mưa nắng và bụi đường cuốn lên mù mịt sau mỗi chuyến xe qua. Trên mỗi đoạn vỉa hè là một khoảng bí, chỗ màu xanh của bí vừa được phơi, chỗ có màu trắng của bí đã phơi được vài nắng.

Để bí khô đều, thỉnh thoảng lại có công nhân lật từng miếng bí. Điều đáng nói là phần lớn những người phơi bí đều đi cả dép hoặc ủng giẫm lên bí. Tay thoăn thoắt lật bí, chân lúc giẫm xuống đường, lúc giẫm lên bí như một việc đương nhiên. Thắc mắc về vấn đề vệ sinh, và tại sao lại đem phơi bí giữa lúc trời mưa, một công nhân cho biết: “Thời gian đâu mà đem cất đi đợi trời nắng rồi mới phơi. Tết sắp đến nơi rồi, thời gian là vàng bạc. Làm được bao nhiêu là chúng tôi đem ra phơi hết. Mưa gió cũng kệ. Lấy đâu nhiều người mà đem ra phơi rồi lại cất vào? Với lại phơi chỉ để cho mứt trắng hơn thôi. Đây chỉ là công đoạn đầu. Đằng nào chẳng phải chế biến lại. Với nhiệt độ lên tới vài trăm độ C thì vi trùng nào sống được mà lo bẩn?”.

Ngay sát tại cổng chào mừng với dòng chữ đỏ rực rỡ “Làng nghề bánh mứt kẹo Xuân Đỉnh kính chào quý khách”, một cái lán được dựng lên, trong đó gần chục người thợ đang gọt, thái bí, cà rốt. Không đồ bảo hộ lao động, dụng cụ làm việc cũng chỉ là những thiết bị thô sơ, những người thợ thoăn thoắt nạo bí, thái ra thành từng miếng. Kế bên đó là mấy chiếc bể xi măng ngâm bí đen sì, một người thợ, hai chân giẫm lên thành bể, tay cầm xẻng đảo liên tục. Nước thải lênh láng khắp lòng đường.

Do thiếu không gian sản xuất nên mọi khoảng trống trong làng, ngoài ngõ đều được tận dụng. Hai bên đường làng chật chội, người ta bày cả bếp và những dãy nồi san sát. Mặc cho bụi bặm, ruồi nhặng, tràn ra hai bên đường làng ẩm ướt vì nước vôi là những nhóm người ngồi bệt xuống đất mà gọt, thái và đóng gói mứt. Cũng không có gì là lạ khi nhìn thấy những miếng bí lẫn với vài chú ruồi chết trong các thùng phuy. Cũng do thiếu mặt bằng nên bí được phơi la liệt khắp mọi nơi, miễn là có diện tích trống, từ nóc nhà, lòng đường, hẻm ngõ…

Hiện tại, ở Xuân Đỉnh có 45 cơ sở hoạt động sản xuất bánh kẹo trong làng nghề, phần lớn đều có giấy phép kinh doanh. Những hộ kinh doanh thời vụ không có giấy phép nhưng vẫn thực hiện việc sản xuất như bình thường. Không thể phủ nhận rằng nhiều cơ sở làm bánh mứt kẹo tư nhân ở Xuân Đỉnh đã chịu khó đầu tư cải tiến công nghệ để đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm. Điển hình như cơ sở sản xuất nổi tiếng và lâu đời mang tên Sinh Hùng. Tại cơ sở sản xuất này, những thùng nguyên liệu ngâm các loại quả như bí đao, cà rốt, quất… được xếp cạnh nhau khá ngăn nắp, có phân chia rạch ròi các khu chế biến, đóng gói. Tuy nhiên vẫn còn không ít hộ gia đình chưa chú trọng hoặc cố tình quên đi vấn đề này. Với cách làm của một số ít hộ dân này, không chỉ uy tín của làng nghề ngót 50 năm bị ảnh hưởng mà còn gây tâm lý e ngại cho người tiêu dùng đối với mứt, một món ăn không thể thiếu của người Việt mỗi dịp Tết đến, xuân về.

Theo Hà Nội Mới

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: