Về đồng dế ăn dế

Qua lời giới thiệu của một người bạn, tôi thu xếp lên đường tìm đến vùng đất cho là “ổ” của loài dế, bởi sự rộng lớn của đất và lượng dế nhiều đến nỗi khó tả

Trực, cậu bé (đội mũ trắng) học hết lớp 9 rồi bỏ học, đi bắt dế mỗi ngày để phụ tiền kiếm sống cho gia đình.

Địa danh ấy cách thị xã Tân An hơn 70km về phía các huyện Đồng Tháp Mười của tỉnh Long An. Đi theo tuyến quốc lộ 62, phải mất hơn hai giờ đồng hồ xe gắn máy mới đến “đô thị” của loài dế. Đó là vùng đất rộng trên 10ha thuộc xã Bình Hiệp, huyện Mộc Hoá, Long An, đây là xã thuộc vùng gò cao của huyện. Cứ vào thời điểm tiết trời giao mùa xuân-hè hàng năm, hàng chục hecta đất trống nơi đây trở thành “bãi đẻ” của loài dế đồng. Và nghề săn bắt dế làm thức ăn hàng ngày của bà con cứ thế tồn tại từ nhiều năm qua.

Sát thủ

Trực, cậu nhóc thông minh, nhanh nhạy, mới học hết lớp 9 đã nghỉ, cùng chúng tôi suốt hành trình bắt dế. Trước mắt chúng tôi là cánh đồng rộng hàng chục hecta vừa mới xong mùa gặt còn thơm mùi rạ mới. Trực chỉ tay: “Đây là ruộng dế của em đó!”. Thực ra đây là ruộng của nhiều hộ nông dân liền kề, chỉ là nơi Trực thường xuyên lui tới bắt dế và coi đây là địa điểm vui chơi, mưu sinh hàng ngày của em.

Đi theo Trực, tôi có nhiệm vụ chính là… xách thùng đựng dế và phích nước đem theo để uống. Những mớ rơm đầu tiên bà con đốt đồng còn sót lại được vạch lên, ôi thôi hàng chục chú dế nhảy ra, Trực nhanh tay tóm gọn bỏ vào thùng. Vừa bắt, Trực vừa thông thạo nói đây là dế “than”, dế “lửa”, dế “mèn”, dế “trũi”… Tiếng dế vẫn cứ râm ran tạo nên những điệu nhạc đồng quê cuốn hút. Tay tôi vụng về vồ từng con dế, Trực liền hướng dẫn: “Anh bắt nhẹ một chút, nó bể bụng chết mất”.

Để bắt được nhiều dế, quan trọng nhất là khâu ủ rơm “dụ” dế. Với Trực, loài dế hết sức thông minh và lém lỉnh. Nếu không có “nghề” thì mỗi bữa chỉ kiếm được vài chục con, có khi về tay trắng. Ủ rơm không được ủ thành đống quá lớn mà phải chia ra từng đụn nhỏ, ép sát mặt đất, đặt ven theo mé bờ thì càng tốt.

Chiến lợi phẩm trong thùng

Theo giải thích của Trực, xã hội loài dế cũng có sự cạnh tranh khốc liệt, chúng không sống riêng rẽ nhưng cũng không thích sống thành những bầy quá đông, mỗi bầy chừng 5 – 10 con thôi, nhưng ở đó có sự phân cấp vai vế rõ ràng. Con đầu đàn chẳng may mất đi thì thế hệ kế cận sẽ diễn ra những cuộc thư hùng nhằm tranh giành ngôi vị cai quản lãnh địa. Mỗi lần lật những mớ rơm lên không khéo cũng chẳng bắt được con nào. Chúng có thể nhảy tung toé làm hoa mắt thợ săn, nhưng cũng có thể bất ngờ nằm êm bất động để ẩn náu đâu đó. Với Trực, mỗi mớ rơm có 10 chú dế thì cậu tóm không dưới 5 – 6 chú. “Anh cứ để nó nhảy, chút nó nằm êm rồi vạch bắt”, Trực nói với chúng tôi.

Sau khi lật tung mớ rơm ra, hai bàn tay Trực xoè ra nhè nhẹ ốp vào những cái hang nhỏ nằm lẫn khuất dưới lỗ chân trâu hay một gốc rạ nhỏ. Trực còn cho biết phải chừa những con còn nhỏ lại để mai mốt chúng lớn lên, sinh con, đẻ cái rồi trở lại bắt tiếp. Mới chỉ hơn một tiếng đồng hồ buổi sáng, tôi, Trực và một người bạn đã bội thu gần một cân dế các loại.

Dế rang

Đem “chiến lợi phẩm” về, người nhà của Trực quây quần bên thùng dế mừng chiến công của chúng tôi. Rồi những con dế nhanh chóng được lặt bỏ phần ruột bên trong chuẩn bị cho món dế rang nước mắm khoái khẩu. Sau khi hoàn tất món ăn, những chú dế chuyển sang màu nâu, đen nhưng ngon, giòn, béo ngậy, không lẫn với bất cứ món ăn nào.

Nhâm nhi vài ly đế, ông Phạm Văn Bài, ba Trực phán: “Cái này phải uống bia mới là thượng sách!”. Ông cho biết, thời gian đi bắt dế chỉ được vài tuần thôi, khi trời đổ mưa xuống là dế xuống hang hết. 

bài và ảnh Tân An

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: